[Camellia Phoenix] Review, đánh giá sách Thẩm phán và đao phủ

Nên Mua Gì? 24/04/2020 4 phút

Nếu không vì một vị tiền bối nhờ mua cuốn này thì Biển cũng không biết trên đời có một cuốn trinh thám tựa là “Thẩm phán và đao phủ”. Sẵn mua dùm nên giữ đọc trước luôn!

Truyện bắt đầu với cảnh một trung úy cảnh sát bị bắn chết trong chiếc xe đậu ở vùng ngoại ô, được một cảnh sát khác phát hiện và lái chiếc xe (với cả tử thi bên cạnh) về đồn. Người phụ trách điều tra là thanh tra Barlach – cũng là cấp trên của người quá cố. Cùng với cộng sự của mình, Barlach đã dò tìm được con đường mà nạn nhân từng đi qua vào đêm bị giết, con đường ấy dẫn đến một trang viên với chữ G trên cánh cổng..

“Thẩm phán và đao phủ” thuộc thể loại trinh thám cổ điển, không phải gout của Biển, nhưng đọc vài trang thấy không đến nỗi chán nên Biển theo luôn và đọc xong trong vòng hơn nửa ngày. Nhân vật chính Barlach tuy là thanh tra nhưng “ghét ngành hình sự khoa học hiện đại”, quá trình điều tra trong truyện cũng rất buồn cười với một đứa là fan Jeffery Deaver như Biển: điều tra mà hiện trường bị phá vỡ tan nát, không thu thập bằng chứng hay dấu vết gì, Barlach cũng không thèm đến phòng khám nghiệm tử thi. Bên cạnh việc không áp dụng kỹ thuật hiện đại vào công tác điều tra, yếu tố suy luận cũng không nhiều – tuy nhiên suy luận vẫn là phương pháp chính để phá án trong cuốn này. Động cơ của hung thủ có thể hiểu được, không quá khiên cưỡng. Gần cuối truyện có một phân cảnh Biển thấy khá vô lý. Điều duy nhất đọng lại trong Biển là tác giả này viết những đoạn tả cảnh với lời văn thật đẹp, khiến Biển nhớ đến “Tuyển tập truyện ngắn của Tanizaki Junichiro”.

“Những tấm bia mộ và các cây thập tự lùi dần, họ đã tới chỗ trông như một bãi xây dựng. Mặt đất bị những lỗ huyệt mới đào cày xới. Gỗ ngáng lát bên trên. Cái ẩm từ cỏ ướt thấm vào những đôi giày dính bết đất nhão. Giữa bãi, giữa những hố chôn còn bỏ trống bị nước mưa đọng thành từng vũng bẩn dưới đáy, giữa những cây thập tự làm tạm bằng gỗ và những nấm đất phủ đầy hoa và vòng hoa đã sớm héo tàn, một đám người đứng quanh một nấm huyệt… Họ đứng quanh chiếc quan tài; nó nằm đó, một chiếc hòm gỗ, không vòng hoa, không hoa, nhưng vẫn là vật ấm áp, bình yên duy nhất trong làn mưa không ngớt này, làn mưa đều đều trút xuống, mỗi lúc một nhiều hơn, bất tận hơn”.

Quyển sách này dịch từ nguyên bản tiếng Đức nên thú thật là Biển không nhớ nổi tên nhân vật. Cốt truyện tưởng rằng đơn giản nhưng vẫn có những pha đấu trí và đấu súng giữa các bên. Bìa được thiết kế theo phong cách tối giản, trong ngoài đều trình bày đẹp, dịch thuật và biên tập rất tốt, không có lỗi chính tả hoặc lỗi in ấn. Giá bìa sẽ gây ngạc nhiên cho những ai lần đầu nhìn thấy. Lâu lâu đổi không khí với trinh thám cổ điển, may mà gặp được một cuốn Biển thấy đọc cũng được.